ĐỈNH CAO CỦA NGHỆ THUẬT THU PHỤC NHÂN TÂM LÀ GÌ???

Có lẽ với hầu hết mọi người (đặc biệt là những người hay đọc sách) không ai là không biết đến cuốn sách “ĐẮC NHÂN TÂM” của Dale Carnegie. Nó được coi là một cuốn sách của mọi thời đại và ngay cái tiêu đề của cuốn sách đã phần nào tóm lược toàn bộ giá trị mà nó có có thể mang lại cho một người đã đọc nó. Tuy nhiên có phải tất cả những ai đã từng đọc nó cũng đều “ngộ” ra cho mình sự sâu sắc và dụng tâm mà cuốn sách mang lại hay không? Và có phải là những ai chưa từng đọc nó thì sẽ không biết cách thu phục nhân tâm hay không? Tôi không dám đưa ra những lời nghị luận xung quanh các vấn đề này nhưng tôi sẽ đưa ra một vài quan điểm của cá nhân tôi để bàn về vấn đề thu phục nhân tâm mà chúng ta vẫn thường hay nói đến.

Trước lúc đi vào chia sẻ quan điểm của bản thân mình về “ĐẮC NHÂN TÂM”, tôi xin được thú thực với mọi người là tôi chỉ mới xem lướt qua nội dung của cuốn sách “ĐẮC NHÂN TÂM” chứ chưa hề đọc nó một cách chi tiết, bài bản như rất nhiều người khác. Bởi sao ư? Bởi một lý do rất đơn giản là dù mới đọc lướt qua nhưng tôi cũng đã mường tượng được những gì mà tác giả muốn gửi gắm và quả thật là dù trước đó chưa từng đọc cuốn sách này thì tôi vẫn đã làm theo như những gì cuốn sách nói đến. Và suy cho cùng thì tôi suy ngẫm và quan niệm rằng cuốn sách sẽ giúp một người từng đọc nó sẽ trở nên giảo hoạt hơn, khôn ngoan hơn, lọc lõi hơn, dụng tâm hơn trong quan hệ giao tiếp và công việc nhưng nó sẽ không thể nào giúp một người đạt đến đỉnh cao của “NGHỆ THUẬT THU PHỤC LÒNG NGƯỜI” nếu như bản thân người đó không mang trong mình một KHÍ PHÁCH hơn người, một ĐỨC HẠNH hơn người, một TÂM TƯ BI hơn người và một TẤM LÒNG BAO DUNG hơn người. Bởi con người sinh ra và lớn lên không có ai là hoản hảo cả và theo sự từng trải lớn dần lên cùng năm tháng với biết bao sự cám dỗ của cuộc sống thì ít có ai vẫn còn giữ được cho mình sự chất phác nguyên sơ thuở ban đầu. Bản thân tôi cũng không phải là ngoại lệ nhưng tôi vẫn ít nhiều (dù không phải là tất cả) ý thức được về việc giữ gìn những giá trị nguyên sơ như thuở mới sinh ra của mình. Và đó là lý do mà tôi không cần thể hiện nhiều bằng những lời “khua môi múa mép” và “show” ra tất cả mọi giá trị bản thân cho người khác biết về mình. Với tôi đơn giản là để mọi thứ được tự nhiên và tôi làm những điều mà bản thân tôi cho là đúng, là đáng làm và không trái với lương tâm của mình. Cũng vì thế mà trong cuộc sống, trong công việc tôi luôn tự mình chịu thua thiệt, chịu nhún nhường, không so đo tính toán và sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ bằng tất cả tấm lòng với tất cả mọi người (dù đó có là người ghét tôi). Và tôi nghĩ những gì mà tôi đã làm là rất đáng giá và cuối cùng thì nó đã bắt đầu “ra hoa kết trái”. Chuyện là thế này: Có rất nhiều hôm tôi dạy học xong và khi bước ra về dù tôi chỉ cúi đầu chào (không thành tiếng) với các quý phụ huynh thì các quý phụ huynh cũng vẫn tiến lại gần bắt chuyện và hỏi tôi: Cháu chắc là thầy giáo dạy ở đây? Cháu có dạy lớp con bác không? Tôi thật thà trả lời tất cả những gì cho quý phụ huynh biết. Và rồi sau cùng thì các quý phụ huynh xin số điện thoại của tôi với mong muốn là được tôi đến tại nhà dạy cho con của họ. Sau nhiều lần như thế tôi đã suy ngẫm ra cho mình triết lý cuộc đời đó là: Bạn đừng tỏ ra mình khôn ngoan, lọc lõi hay dụng tâm gì cả chỉ cần bạn đối xử CHÂN THÀNH, THÀNH THỰC với tất cả mọi người thì bạn không cần đọc “ĐẮC NHÂN TÂM” hay sách gì cả vẫn có thể đạt đến đỉnh cao của sự “THU PHỤC NHÂN TÂM” mà thôi. Và hãy sống một cuộc đời mà ngay cả bản thân bạn cũng cảm thấy tự hào về chính mình thì không có lý do gì để cha mẹ, thầy cô, bạn bè, đồng ngiệp hay mọi người không tự hào về bạn.

Bởi vậy theo tôi “ĐỈNH CAO CỦA NGHỆ THUẬT THU PHỤC NHÂN TÂM” là khi bạn không cần nói gì hay ngay cả khi bạn im lặng thì người khác vẫn tin tưởng và đặt niềm tin vào bạn. Và suy cho cùng thì đích đến của mỗi con người chính là thể hiện giá trị của chính mình trong con mắt người đời. Giá trị đó không nằm ở điểm số cao mà bạn sở hữu khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường, cũng không nằm ở điểm số cao của vẻ bề ngoài đẹp trai hay xinh gái, lại càng không nằm ở điểm số cao về tiền tài, danh vọng, địa vị,… mà bạn đã, đang và sẽ có. Mà nó nằm ở điểm số cao qua lăng kính “vô thức” của đôi mắt người đời dành cho bạn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *